American Bitcoin lỗ 57 triệu USD: Bài toán chi phí vén màn bức tranh hậu halving
67 triệu doanh thu, 57 triệu lỗ ròng. Chỉ cần hai con số của báo cáo Q2/2024, American Bitcoin đã tự vẽ nên bức chân dung của một doanh nghiệp khai thác đang vùng vẫy giữa mùa halving. Điều đáng nói hơn: chúng ta đang ở trong một thị trường tăng. Dòng tiền FOMO chảy khắp các sàn giao dịch, nhưng ở một góc khuất của ngành cơ sở hạ tầng, một công ty vẫn đang đốt tiền với tốc độ đáng báo động.
Vì sao lại có nghịch lý này? Câu trả lời bắt đầu từ ngày 20/4/2024, thời điểm phần thưởng khối Bitcoin giảm từ 6,25 BTC xuống 3,125 BTC. Halving là đòn bẩy khiến doanh thu thợ đào giảm một nửa ngay lập tức, trong khi chi phí điện và vận hành thì vẫn nguyên. Hashprice — thước đo số tiền mỗi đơn vị sức mạnh tính toán kiếm được mỗi ngày — lao xuống vùng đáy. Các công ty sở hữu mỏ riêng, ký hợp đồng điện giá cố định dài hạn, trang bị máy đào hiệu suất cao như Marathon Digital, Riot Platforms hay CleanSpark vẫn có thể thở. Những ai thuê hạ tầng bên ngoài và phụ thuộc vào giá điện thị trường, như American Bitcoin, thì rơi vào vùng nước đen.
Điều tôi quan tâm không chỉ là con số 57 triệu lỗ ròng. Mà là tỷ lệ chi phí trên doanh thu — gần 185%. Để mang về 67 triệu USD, công ty phải chi khoảng 124 triệu USD. Trong một ngành mà biên lợi nhuận gộp lành mạnh nằm ở mức 20-40%, bỏ ra gần gấp đôi những gì thu về không hẳn là sai lầm chết người — nhưng chắc chắn là một tín hiệu cảnh báo đỏ.
Hãy làm một phép tính ngược. Với 67 triệu đô doanh thu trong 92 ngày của quý hai, trung bình mỗi ngày công ty thu về khoảng 728.000 USD. Nếu giá Bitcoin quý đó dao động quanh 63.000 USD, mỗi ngày họ khai thác được khoảng 11-12 BTC. Với hashprice quanh mức 40-50 USD mỗi peta hash mỗi ngày, quy mô mạng của họ phải nằm trong khoảng 7-10 EH/s. Để vận hành đội máy exahash như vậy mà không tự sở hữu nhà xưởng, họ phải trả cho đối tác hosting một khoản phí bao gồm toàn bộ chi phí điện, làm mát, bảo trì và lợi nhuận của bên cho thuê. Chi phí đó, trong môi trường lãi suất cao và giá điện tăng, dễ dàng vượt mức doanh thu. Đó là điểm nghẽn tài chính — chứ không phải vấn đề kỹ thuật.
Với những ai từng ngồi hàng giờ trước bảng tính điện năng, như tôi — người đã tự dựng một giàn máy đào thử nghiệm trong gara năm 2020 — tỷ lệ 185% gợi ra nhiều câu hỏi. Máy đào của họ là đời nào? Hiệu suất bao nhiêu J/TH? Hợp đồng điện họ ký với giá bao nhiêu? Báo cáo không hề nhắc tới. Và sự im lặng đó là một loại dữ liệu. Ở Mỹ, giá điện trung bình cho khai thác công nghiệp khoảng 5-7 cent một kWh. Sau halving, máy đào có hiệu suất trên 25 J/TH gần như chắc chắn lỗ tiền nếu hashprice dưới mức hòa vốn. Những dòng máy cũ như S19 Pro chạm ngưỡng 29-30 J/TH. Nếu ABTC vận hành một đội máy cũ trong các cơ sở đi thuê, mọi thứ bắt đầu khớp nhau một cách u ám.
Tôi không tin vào lời hứa, tôi tin vào dữ liệu. Và dữ liệu từ báo cáo Q2, dù ít ỏi, đã kể một câu chuyện nhất quán: một công ty có chi phí vận hành quá cao, phụ thuộc hạ tầng bên ngoài, và đang khuếch đại yếu điểm đúng vào chu kỳ khắc nghiệt nhất của ngành. Lỗ ròng 57 triệu có thể bao gồm khấu hao và giảm giá trị máy móc — nhưng ngay cả khi đó cũng không phải tin tốt. Tài sản của họ đang bào mòn nhanh hơn khoản tiền họ kiếm được. Báo cáo cũng không nêu rõ dòng tiền hoạt động. Trên lý thuyết, một công ty có lỗ kế toán vẫn có dòng tiền dương nếu khấu hao lớn. Nhưng với một công ty khai thác, khấu hao lớn đi kèm máy đào cũ — tức lợi thế cạnh tranh đang teo tóp từng ngày.
Trong thị trường tăng, mọi tội lỗi đều được tha thứ. Nhưng bảng cân đối kế toán là tòa án duy nhất không thể mua chuộc. Tôi đã chứng kiến quá nhiều lần: những dự án huy động vốn rầm rộ, bản demo bóng bẩy, nhưng khi đối chiếu thực tế vận hành thì sai lệch tới 40%. ABTC không hẳn là dự án lừa đảo, nhưng bài toán chi phí của họ có mùi giống một viễn cảnh đã được báo trước. Lịch sử ngành từng chứng kiến Compute North và Core Scientific lao dốc, rồi tái cấu trúc, rồi trở lại. Nhưng đó là những công ty có tài sản vật chất. ABTC, nếu không sở hữu mỏ đào, sẽ càng khó khăn hơn khi thương lượng với chủ nợ.
Bây giờ, phần nghịch lý. Rất có thể, sự thua lỗ của ABTC lại là tin tốt cho Bitcoin và cho những thợ đào còn lại. Khi công ty hiệu quả thấp bị buộc ngừng máy, tổng hashrate mạng giảm, độ khó tự điều chỉnh xuống, tạo không gian cho những đơn vị khỏe mạnh hơn hưởng lợi từ hashprice. Đây là cơ chế thanh lọc mà Bitcoin vận hành một cách tàn nhẫn, như một cỗ máy tự động. Với chính các cổ đông của ABTC, thông điệp lúc này không thể khác: hãy xem họ có kế hoạch tái cơ cấu hay chỉ đang cầm cự. Với thị trường chung, đây là một mảnh ghép của bức tranh miner capitulation — giai đoạn thường gắn với vùng đáy giá.
Vậy điều gì tiếp theo? Tôi sẽ không đoán giá Bitcoin. Nhưng tôi sẽ theo dõi ba tín hiệu: hashprice tuần, số liệu Q3 của ABTC, và xem có ai xuất hiện với tuyên bố M&A hoặc mua lại tài sản khai thác giá hời. Nếu ABTC có tài sản là những hợp đồng điện tốt và đội ngũ kỹ thuật có năng lực, họ có thể trở thành mục tiêu thâu tóm của một quỹ đầu tư thông minh. Nếu không, họ sẽ là một ví dụ kinh điển trong giáo trình về chi phí cố định và cái giá của việc đi thuê — trong một ngành mà chiến thắng thuộc về người tự sở hữu tư liệu sản xuất.
Khi dòng tiền cạn, người ta mới biết ai đang bơi khỏa thân. Câu hỏi dành cho American Bitcoin không còn là công ty có tiếp tục khai thác hay không, mà là: khai thác với chi phí nào, tại cơ sở của ai, và họ có còn chút quyền kiểm soát nào với số phận của mình? Phần thú vị của vở kịch hậu halving chỉ mới bắt đầu.